16 ngày sau quyết định hiến toàn bộ tạng của con trai 26 tuổi cho các bệnh nhân khác, ông Phạm Văn Thụ vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau chia lìa. Thế nhưng, dù có bị thiên hạ gièm pha “Con chết, bố được nổi tiếng”, ông cũng bỏ ngoài tai vì một tâm niệm rằng, con thơ, vợ dại của con trai mình sẽ được cảm nhận thấy bố, thấy chồng vẫn còn hiện hữu trên cõi đời này.

Chỉ mong con thơ, vợ dại còn thấy sự hiện hữu của chồng

Gia đình quyết định ký đơn hiến tạng con trai Phạm Công Tuấn Anh.

Nỗi day dứt vì sự chia lìa quá sớm

26 tuổi, Phạm Công Tuấn Anh (xã Đồng Hóa, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam) ra đi mà không hề biết rằng cơ thể mình mang trọng bệnh. Một tháng trước khi mất, Tuấn Anh nằm viện triền miên vì những cơn đau đầu hành hạ. Cơn đau khởi phát từ khoảng tháng 3-2019, nhưng sau lần chẩn đoán nhầm bị rối loạn thức ăn với triệu chứng nôn mửa tại bệnh viện tuyến huyện, Tuấn Anh được chuyển lên Bệnh viện Bạch Mai với một bệnh lý hoàn toàn khác - phình động mạch não. Lúc này, búi phình động mạch đã gây ra những cơn đau đầu vật vã.

Sáng 14-5 không thể nào quên trong cuộc đời ông Phạm Văn Thụ - bố của Tuấn Anh. Sáng sớm, ông bắt xe từ Hà Nam lên Hà Nội mang theo dao cạo râu như lời con trai dặn. Khi ông vừa bước vào cửa phòng, cậu con trai chỉ kịp ngước lên nhìn bố rồi khuỵu xuống giường và rơi vào cơn hôn mê. May mắn được hồi sức kịp thời, Tuấn Anh đã tỉnh lại, nhưng lúc này, em đã không còn nói được nữa, chỉ biết khóc. Tuấn Anh được nhanh chóng đưa vào phòng cấp cứu phẫu thuật, nhưng cơ hội cứu vãn đã không còn.

Tuấn Anh ra đi nhưng đã cứu sống thêm nhiều người khác đang nguy kịch.

Trong cơn hoang mang tột cùng khi mất đi người con còn quá trẻ, ông Thụ đưa con trở về quê nhà Hà Nam để lo hậu sự. Nhưng với tâm trí "còn nước, còn tát", ông liên lạc với một bác sĩ Bệnh viện Việt Đức cùng quê để nhờ về trường hợp của con. “Lúc này tôi chưa nghĩ gì đến việc hiến tạng. Tôi chỉ nghĩ, nếu còn cơ hội cứu sống con mình thì sao lại không cố dù chỉ còn một tia hy vọng”, ông Thụ kể. Chiều 16-5, Tuấn Anh lại được gia đình và các bác sĩ hồi sức đưa về Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức.

Hai ngày sau hồi sức, các bác sĩ thông báo tình hình con đã khá hơn nhưng gia đình cũng cần phải xác định tâm lý. Ngày 18-5, biết con mình không thể qua khỏi, ông Thụ đau đớn suy nghĩ, con mình đã không cứu sống được thì tại sao mình không cố gắng cứu sống những người khác. Bất chấp những lời can ngăn và không hài lòng của một số người trong họ hàng, ông Thụ quyết định hiến tạng con mình. “Lúc quyết định thì đau xót lắm, nhưng nghĩ là đã giữ lại được một phần cơ thể con mình, tôi cũng thấy nhẹ nhàng hơn”, ông Thụ nói.

Tuy nhiên, điều ông cảm thấy day dứt nhất là những ngày nằm viện, Tuấn Anh không biết cụ thể bệnh tình của mình là gì. “Thi thoảng cháu nó hỏi tôi con bị làm sao mà tự dưng cứ quên hết mọi thứ. Tôi chỉ biết bảo, bệnh của con phải nằm nghỉ và phải ăn uống khỏe mạnh để chờ phẫu thuật. Đến phút cuối, chúng tôi vẫn giấu bệnh để tránh cho con suy nghĩ căng thẳng”, ông Thụ nghẹn ngào kể.

Ông Phạm Văn Thụ còn nhiều nỗi đau đáu vì con dâu mắc bệnh, cháu trai còn quá nhỏ.

Nỗi đau của vợ dại, con thơ

16 ngày sau khi con trai ra đi, ông Thụ vẫn bình tĩnh để đón nhận mọi sự hỏi thăm của nhiều tổ chức xã hội. Khi hỏi về quyết định hiến tạng con mình, ông Thụ bảo, việc đó một mình ông tự quyết. Quyết định này chỉ bởi lẽ, con trai của Tuấn Anh chưa đầy hai tuổi, còn quá nhỏ để hiểu hết về sự chia ly này. Còn người vợ dại của Tuấn Anh cũng đã không còn là người tỉnh táo từ khi mắc trầm cảm sau sinh.

“Đến giờ, vợ cháu cũng chưa biết về sự ra đi của chồng mình. Ngày chồng còn nằm viện, chúng tôi cũng chỉ dám cho cháu ra thăm khoảng một giờ đồng hồ rồi cho về. Nếu xúc động mạnh, sợ cháu cũng không chịu được mà phát bệnh nặng thêm”, ông Thụ kể.

Ngồi kế bên ông Thụ, bà Vũ Thị Vân (46 tuổi) – mẹ vợ của Phạm Công Tuấn Anh cho biết, kể từ khi biết con rể phải đi nằm viện, gia đình đã phải sử dụng liều thuốc cao hơn cho con gái vì sợ con bị sốc. “Hơn tháng nay, cháu nó ngủ li bì suốt, ngày chỉ tỉnh 1-2 giờ. Đến giờ, cháu nó cũng chưa biết là chồng đã mất. Không biết bao giờ cháu nó mới khỏi bệnh để gia đình đỡ khổ”, bà Vân nói rồi bưng mặt khóc.

Vợ của Tuấn Anh rơi vào trạng thái trầm cảm và phát bệnh tâm thần sau khi sinh con được một tháng. Ba tháng nằm Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1 vì căn bệnh rối loạn cảm xúc, vợ Tuấn Anh được đưa về nhà điều trị ngoại trú. Nhưng cứ ngưng thuốc, vợ Tuấn Anh rơi vào trạng thái lảm nhảm cả ngày và đi lang thang khắp nơi.

Vì con dâu và cháu trong tình cảnh ấy, ông Trần Văn Thụ mới đưa ra quyết định phải để lại một phần cơ thể con trai mình còn hiện hữu trên cõi đời này. Ông Thụ bảo, “trong thâm tâm tôi nghĩ, vợ cháu ốm đau, con còn nhỏ nên tôi muốn giữ phần nào đó để sau này, khi con nó lớn, sẽ còn thấy phảng phất bố nó còn sống. Còn vợ cháu hy vọng đến lúc tỉnh lại, cũng cảm thấy rằng bộ phận nào của chồng còn sống chắc sẽ rất vui”.

Quyết định mạnh mẽ này có được là nhờ những ngày nằm viện, ông Thụ biết có bao nhiêu số phận đang cần tạng khỏe mạnh để có cơ hội nối dài sự sống. Thêm nữa, từ câu chuyện hiến tạng của một người quê Hà Nam, và ông cũng đang tham gia Hội đồng hương Hà Nam nên ông càng thêm quyết tâm.

Bà Vũ Thị Vân thương con gái không biết bao giờ khỏi căn bệnh rối loạn tâm thần khi chồng mất quá sớm.

Giờ đây, sau nỗi đau chia lìa con khi còn quá trẻ, ông Thụ và bà Vân còn phải đối mặt với những nỗi lo lắng lớn lao hơn. Bà Vân đang ngày ngày chăm sóc đứa con gái bị bệnh tâm thần, không biết khi nào mới khỏe mạnh bình thường. Bên nhà ông Thụ, cả gia đình cũng dành sức chăm chút cho đứa cháu nhỏ Phạm Trịnh Minh Khôi chưa đầy hai tuổi.

Trong câu chuyện kể bị ngắt quãng nhiều lần, đôi vai nhỏ của bà Vân rung lên bần bật, ông Thụ cũng lén lau nước mắt. Điều mong mỏi nhất của ông là đứa cháu nội được khỏe mạnh lớn lên và người con dâu cũng sớm khỏi bệnh. “Tôi chỉ mong muốn có tổ chức nào đó hỗ trợ cho con dâu tôi, để đỡ đần cho hai bên bố mẹ chạy chữa cho cháu nó trở lại bình thường còn nuôi dạy cháu nhỏ”, ông Thụ đau đáu.

Theo Nhân dân điện tử